SPIRULINA MAXIMA

spirulina maxima

Phân loại:
Loài tảo - Ngành Tảo xanh - Họ Cyanophyceae

Môi trường sống tự nhiện:
Có nguồn gốc từ nước ngọt,giàu Natri bicarbonates, mọc khắp Mexico và Chad.
Ngày nay, loài tảo này được tìm thấy ở khắp các lục địa, nhưng hồ Texcoco (Mexico) là nơi lần đầu tiên người ta tìm ra chúng.
Loài tảo này hiện được trồng tại các vùng vịnh có khi hậu nhiệt đới như Thái Lan, Mexico, Brazil, California và cả ở Pháp.

Hình dạng:
Loài tảo màu xanh lục này có kích thước siêu nhỏ, chỉ dài 250 microns và có hình sợi xoắn thành hình lò xo - như tên gọi của chúng.

Khai thác:
Được trồng và thu hoạch tại các vùng vịnh, sau đó được lọc và sấy khô.

Thành phần:
Mỗi 100g tảo spirulina: chứa 60g protein (9g acid amin thiết yếu), 200mg beta-carotene (Pro-Vitamin A), 8mg phycocyanine + 29mg lutein, 10mg Vitamin E: (alphatocopherol), 22mg Vitamin B (B1, B2, B3, B5, B6, B7, B8, B9, B12), 12 loại khoáng chất và các nguyên tố vi lượng (Magiê, sắt, Mangan, Canxi, kẽm, đồng, Kali, Phốtpho, crom), Các acid béo không bão hòa (GLA = 1g), 0.8g acid linoleic, 1.5g acid palmitic 100,000-300,000 đơn vị SOD.

Công dụng:
Được ghi nhận có khả năng lấy lại cân bằng, chống stress, tái sinh, phục hồi tế bào và giảm béo.

Loài tảo này còn được dùng phổ biến trong nuôi trồng thủy sản như bổ sung dinh dưỡng cho các động vật thân mềm, động vật có vỏ và cho cá. Chúng còn là thức ăn gia cầm (màu vàng của thịt các loại gia cầm này là do carotenoids). Và cả con người cũng dùng loài tảo này để bổ sung dinh dưỡng cho chế độ ăn chay hoặc chế độ ăn uống lành mạnh.

Đặc điểm:
Vào thời người Aztecs chưa có ngựa (Chỉ đến khi người Tây Ban Nha xâm lược năm 1518, ngựa mới được đưa vào nước Mexico), họ đã phải chạy từ vịnh Mexico đến thành phố Mexico mang cá tươi về cho hoàng đế. Để đủ sung sức, chạy nhanh nhất có thể, kịp mang cá còn tươi về (trong điều kiện thời thiết nóng, không có đá ướp lạnh), khẩu phần ăn của họ chủ yếu là tảo spirulina .

Ứng dụng:
Ở Châu Phi, chúng được người dân Kanembous ở Đông Bắc Chad sử dụng làm thức ăn trong nhiều thế kỷ qua. Phụ nữ đảm nhận việc thu hoạch bằng cách di chuyển nhẹ nhàng qua các vũng bùn cát nơi cửa sông, kéo theo chiếc sọt đan phía sau để hớt lớp tảo trên mặt nước. Bằng cách này, họ sẽ thu hoạch được một hỗn hợp xanh lục, sau đó họ đổ vào những chỗ lõm trên cồn cát để rút nước, để lại lớp bột ẩm, khi được phơi khô, chúng tạo thành lớp ""vỏ bánh"". Chiếc bánh phẳng này có thể để được từ năm này qua năm khác và được dùng để làm nước sốt cùng với hạt kê hoặc thịt.
Người dân Aztecs cũng thu hoạch chúng tương tự như vậy với tấm lưới mỏng.